Thứ hai, ngày 04 tháng một năm 2010

viết có cả 2 ngày


Ngày hnay of em đág lẽ ra fải vui lắm… uhm,đáng lẽ fải rất rất vui. Hnay em và Ân đi chụp hình, chụp hình ở Diamond, nhà thờ Đức Bà đó anh. Và em đã mượn xe of a để đi, có lẽ anh nhớ mà. Em còn cùng Ân đi mua sák nữa (chắc anh bík rất rõ là em thík đọc sák). Nhưg khi em về đến nhà, em đã bị mắng này mắng nọ, hết Ba mắng đến Mẹ mắng. Em thấy chán nản lắm – em nghe lời anh cố gắng kiềm chế khi bị mắg – nhưg có lẽ k như ý a àh. Em đã khóc 1 chút, em cần trò chuyện vói anh và em cũng đã trò chuyện với anh. Khi tâm trạng em buồn bực có vẻ như em làm anh ghét em lun, vậy cho e xlỗi nhé.
Hnay trên đ`g về, Ân nói với em rằng: “Thủy ơi! Trên đời này không có cái j tuyệt đối đâu em, nó chỉ có tương đối mà thôi”. Em nói: “Vd điển hình” – “vd như trog tình yêu, gđ mọi ng thg em nhưg chắc chắn họ sẽ ghét em 1 fần nào đó”. Lúc đó em chỉ bík “Ừ”. Tối về, em nằm tâm sự với anh, em vô tình hỏi: “Anh ơi! Trong tình cảm anh dành cho em anh có ghét em đúng không?”, a tlời là có. Tự nhiên em thấy thất vọng lắm vì em luôn nghĩ rằng anh yêu thương em tuyệt đối. Anh hỏi em có ghét anh không? Em bảo “Em không ghét. Em bík rằng anh muốn tốt cho em nhưg đôi khi sự lo lắng ấy khiến em chỉ bực mình chứ e k để bụng hay ghét anh”. Anh ơi! Thật sự thì em không bík ghét anh ở điểm nào, em thấy mình chỉ đơn thuần là iu anh thôi em không nghĩ đến việc ghét anh. Lúc đó e đã khóc.
Em bảo em không thík ở VN, trog căn nhà mà em đag ở. Em muốn ra n’c ngoài sinh sống và học tập. Em nói rằng em sẽ cố gắng cày để đc định cư bên đó và sẽ tìm cách kéo anh wa. Anh hỏi rằng “em định cư bằng cák nào?” – “Kết hôn để có thẻ xanh” – “Em không nghĩ đến cảm nghĩ of anh àh?” – em im lặng, vì em bík nói j bây h hả anh? Em chưa từng nghĩ đến việc khác có thể júp mình định cư ngoài việc KẾT HÔN hết. “Anh không muốn em bất chấp để có thể làm đc việc j đó”. Em chẳng nghĩ j cả chỉ nghĩ rằng bằng mọi giá em fải định cư đc và có thể kéo anh sang… nhưng em sực nhớ rằng anh còn gia đình of anh nên anh không muốn đi. Em đã khóc nữa anh cũng bík rằng e khóc.
Nhưng nếu không bất chấp sao có đc cơ hội hả anh? Cho em xlỗi vì đã không nghĩ đến cảm nghĩ of anh. Em ích kỷ wá anh nhỉ? Em bắt anh thức nói chuyện với em – anh đã làm thế để chiều em - đến khi em nhận ra là anh mệt rồi em mới chịu thôi. Em lại ích kỷ nữa. Xlỗi anh vì lúc nào em cũng nghĩ đến bản thân, lúc nào cũng muốn anh fải làm theo em. Em ích kỷ lắm rồi.
Bây giờ thì em bík rất rõ rằng anh có fần ghét em. Em không bík liệu mình có xứng đáng đc anh iu hay không. Khi nhìn lại bản thân em, nhìn lại wá khứ of em và cách anh đối xử với em, em nhận ra rằng em chẳng xứng với anh chút nào… 1 chút cũng không.
[viết có cả 2 ngày]
[03.01.2010 – 04.01.2010]
[1:00 AM]
[written by Shuta]

02.012.2010


Cuối cùng thì…
Cũng ép đc a bỏ game rùi… K hỉu sao a lại làm cho mình ghét game đến thế???
[02.01.2010]
[written by Shuta]

01.01.2010


Thác Giang Điền…
Vừa đi thác Giang Điền về…
Hnay đi vui ơi là vui, thík nhất là xuống thác chơi, nước mát ơi là mát. Và ngồi đánh bài nữa chứ. Ban đầu a đánh thua wá trời, nhưng lúc sau a cũng ăn wá trời. Giết hết nhà chị Yến, chị Trang, chị Hậu… hehe, khoái ơi là khoái…
Thui, mệt rùi, đi ngủ
[01.01.2010]
[written by Shuta]

27.12.2k9

Oh. Hnay a nói mình hờ hững với a cơ đấy. Mình k bík mình đã hờ hững ở chỗ nào??? Hoàn toàn k bík cơ đấy. Có fải vì câu “Ok, tùy a thôi” k nhỉ? Chắc là thế rùi.
Hmm. Thật sự thì khi đọc tin nhắn a nói rằng “Sao hnay e hờ hững với a thế?” mình đã cảm thấy shock đấy. Mình k nghĩ là a lại nói thế, câu nói ấy khiến mình bùn. Mình lại fạm lỗi j nữa sao? Sao mình lại hờ hững? Mình hoàn toàn k bík
Ôi, sao mình ghét 2 từ “hò hững” thế k bík…
[10:49 Pm - 27.12.2k9]
[written by Shuta]

26.12.2k9

Hnay mình đã làm cật lực
Cũng chẳng j wan trọng ngoài việc chạy lên chạy xuống mệt mún đứt hơi. Tim mình vốn k wen với việc chạy và làm việc vất vả (chán thật!). Bởi vậy hnay chẳng học hành đc j hết – có học cũng k vào – nên mình để ngày mai học bài và cũng vì thế mà mình có thể đọc sák. Mà t5 tuần sau thi rùi mới ghê chứ, kiểu này chắc mình học k vô với PA MẸ wá, suốt ngày chỉ bík sai đi lên đi xuốg và khi làm k đc thì chữi tới tấp.
Một ngày ngáp k bík bao nhiu lần, ngủ n hơn ng bình thg những hơn 2 tiếng đồng hồ mà lúc nào cũng thấy bùn ngủ, mệt mỏi và uể oải. Và h thì mình thấy mệt mỏi và bùn ngủ.
[26.12.2k9]
[written by Shuta]

Thứ năm, ngày 24 tháng mười hai năm 2009

Mình k mún mãi là 1 đứa vô tích sự

Mình như đag hoảng loạn… ság nay mình đã nt cho a nhìu lần nhưg k thấy a trả lời, mình gọi cho a để bík k có chuyện j xảy ra nhưg chỉ nhận đc “User Busy”, mãi 1 lúc lâu sau a mới trả lời…

Mình bík a nhức đầu từ hwa nhưg mình k nghĩ nay a vẫn còn nhức đầu. Chắc tại vì hwa mình đòi uốg bia nhưg a đã fải uống júp mình nên mới bị nhức đầu đây nè. Mình fải dùng VM24 mới bík đc a bị như thế chứ đợi a nt cho mình, mình càng thấy lo hơn.

Cuộc gọi cuối cùng mình gọi cho a lúc 11:17 AM, lúc đó a đã xuốg giường và đag ăn cơm. Đây là lần t2 a sẵng giọng với mình – lần t1 là ngày hwa 24/12 – mỗi lần mình nghe thấy thế lúc đó mình bùn lắm, mình k bík làm j hết. Khóc ư? Cũng mún đấy nhưg khóc thì đc j chứ??? Chuyện k đág. Nhưg tim mình bất jác nhói lên…lúc đó mình bík rằng mình đã bị tổn thươg – ôi cái con người nhạy cảm và hợm hĩnh of mình lúc nào bị ng iu sẵng giọg là vậy đấy – bị tổn thg nhưg k mún nói.

Sao lúc nào mình cũng đem lại rắc rối cho ngta hết zậy??? Đến bao giờ mình mới làm đc việc có ích nhỉ???? Mình k mún mãi là 1 đứa vô tích sự

[25.12.2k9]

Written by Shuta

Entry 2: Sao cứ fải là 2 chữ “cằn nhằn”…

Buổi sáng, mình bị Ba mắng, mình bùn lắm rất mún khóc thật to nhưg mình k làm đc… tức Ba, k làm đc j mình chỉ có thể khóc lặng thầm. Vô tình mẹ thấy nhưg mà mẹ k nói j` vì mẹ bík tính Ba như thế nào…

Buổi tối, mình đợi anh trog wán n’c. Gặp mình nói chuyện học ở VUS… sau đó lại cằn nhằn mình này kia. Mình bík anh chỉ mún tốt cho mình chứ k có ý j` cả. Nhưg lúc mình cần chỗ dựa thì lại nghe a cằn nhằn. Mệt mỏi lắm, mình k thể nào tâm sự w anh đc nữa. Lúc đó, mình chỉ nghe a nói là chủ íu nhưg k cải thiện đc tâm trang của mình…Mình bùn lắm…

Về đến nhà, Ba ktra đt mẹ thấy tin nhắn mình đký dịch vụ mạng. Ba lại mắng mình, lần này mẹ cũng hùa theo lun…Mình thấy chán nản lắm… mệt mỏi vô cùng.

Sao lúc nào Ba cũng dùg từ “cấm chỉ” mình hết zậy…Mình lớn rùi mà…Mình vô dụng lắm nên mới bị mắng, bị cằn nhằn hoài…Mình ghét 2 chữ “cằn nhằn” lắm. Nó làm mình mệt mỏi và chán nản…Nhưg sao cứ fải là 2 chữ “cằn nhằn”

[23.12.2k9]

[written by Shuta]